Leonardo da Vinci, một trong những danh họa vĩ đại nhất của thời kỳ Phục Hưng, đã bộc lộ niềm đam mê hội họa mãnh liệt từ khi còn là một cậu bé. Nhận thấy tài năng của con, cha ông đã gửi gắm cậu cho danh họa Andrea del Verrocchio vào năm 14 tuổi để bắt đầu con đường học vẽ chuyên nghiệp. Chính từ đây, Leonardo đã nhận được bài học đầu tiên và sâu sắc nhất về tầm quan trọng của sự khổ luyện thành tài qua việc vẽ những quả trứng gà tưởng chừng đơn giản.
Những Buổi Học Vẽ Trứng Tưởng Chừng Đơn Điệu
Trong buổi học đầu tiên, thầy Verrocchio không dạy những kỹ thuật cao siêu mà chỉ đưa cho Leonardo một quả trứng gà và yêu cầu cậu vẽ lại. Với một cậu bé đầy tài năng, việc vẽ trứng xem ra quá dễ dàng. Leonardo cầm bút lên, cẩn thận hoàn thành bức vẽ một cách nhanh chóng. Nhưng ngày hôm sau, rồi nhiều ngày sau đó, bài học vẫn không có gì thay đổi: vẫn là quả trứng gà ấy. Sự lặp đi lặp lại này khiến Leonardo dần mất đi sự hứng khởi ban đầu. Cậu bắt đầu cảm thấy chán nản, thầm nghĩ: “Một quả trứng thì có gì đặc biệt mà thầy lại bắt mình vẽ mãi thế này?”. Cậu cho rằng thầy giáo đang coi thường năng lực và không nhìn nhận đúng tài năng của mình.
Lời Dạy Sâu Sắc Của Người Thầy Vĩ Đại
Không thể kìm nén sự băn khoăn, một hôm, Leonardo mạnh dạn hỏi thầy: “Thưa thầy, tại sao thầy luôn bắt con vẽ trứng gà ạ?”. Thầy Verrocchio ôn tồn giải thích: “Em đừng bao giờ nghĩ rằng vẽ trứng là một việc đơn giản. Em hãy nhìn kỹ xem, trong một nghìn quả trứng, không bao giờ có hai quả giống hệt nhau. Kể cả khi đó là cùng một quả trứng, nếu em thay đổi góc nhìn, hình dạng của nó cũng sẽ khác đi. Ánh sáng chiếu vào cũng tạo ra những sắc thái明暗 hoàn toàn khác biệt.”






