Nụ cười của Mona Lisa đã trở thành một biểu tượng bất hủ, một bí ẩn thách thức nhân loại suốt hơn năm thế kỷ. Đôi mắt nàng thoạt nhìn như hướng về một khoảng không xa xăm, nhưng bất kỳ ai đối diện cũng có cảm giác bị ánh nhìn ấy xoáy sâu, phân tích đến tận cùng. Đôi môi khép hờ, tưởng chừng sắp cất lời, lại được người đời gán cho một nụ cười mơ hồ đầy ma lực, làm say đắm biết bao thế hệ.
Bức tranh Mona Lisa, hay La Joconde, là kiệt tác của danh họa thiên tài Leonardo da Vinci, được sáng tác vào khoảng năm 1503 tại Florence, Ý. Đây không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một cánh cửa mở ra vô số câu hỏi về nghệ thuật, con người và tri thức.
Lịch sử ra đời của kiệt tác La Gioconda
Mona Lisa thực chất là bức chân dung của Lisa del Giocondo, một thành viên của gia đình Gherardini danh giá và là vợ của Francesco del Giocondo, một thương nhân tơ lụa giàu có. Bức tranh được đặt hàng để trang trí cho ngôi nhà mới của họ và cũng để kỷ niệm sự ra đời của người con trai thứ hai.
Leonardo da Vinci bắt đầu thực hiện tác phẩm vào năm 1503, trong thời kỳ đỉnh cao của Phục hưng Ý. Tuy nhiên, vì một lý do nào đó, ông đã không hoàn thành nó ngay lập tức mà để dang dở trong bốn năm. Mãi sau khi chuyển đến Pháp, ông mới tiếp tục và hoàn thiện bức tranh không lâu trước khi qua đời vào năm 1519.
Tác phẩm là một bức chân dung sơn dầu trên tấm gỗ dương, có kích thước khiêm tốn 77x53cm. Hiện nay, nó thuộc sở hữu của chính phủ Pháp và được trưng bày trang trọng tại Bảo tàng Louvre ở Paris với tên gọi chính thức “Chân dung Lisa Gherardini, vợ của Francesco del Giocondo”.







